Home » Mẹo vặt hay » Đeo móng, vuốt Hổ có lợi ích gì

Đeo móng, vuốt Hổ có lợi ích gì

Con Hổ được mệnh danh là chúa tể rừng xanh, loại động vật này rất quý hiếm hiện nay cần được bảo tồn. Vuốt của con hổ được giới kinh doanh ưa chuộng, đặc biệt cao hổ, mỡ hổ được dân gian sử dụng như những thuốc quý, ngay cả lông Hổ cũng là phương thuốc trị bệnh ngủ giật mình của trẻ em. Theo bài thuốc chỉ cần lấy ít lông hổ cho vào gối của trẻ, trẻ nhỏ ngủ sẽ ngon hơn và không giật mình hay mơ thấy ác mộng. Đặc biệt con Hổ có bộ Răng, và Vuốt thường được giới trẻ, người làm kinh doanh ưa thích, ngoài để làm trang sức còn có những ý nghĩa khác.

Người trẻ thích chơi móng hổ Một tay buôn móng vuốt thú rừng sành sỏi ở Hà Nội cho hay: Người dân quan niệm rằng, hổ là chúa tể của rừng xanh nên hội tụ đủ sức mạnh thiên nhiên.

vuot-ho-boc-bac

Hình ảnh Một chiếc vuốt hổ bọc bạc

Chúng ăn toàn thực vật quý, uống nước rừng, sống trong rừng sâu nên hấp thụ được linh khí của đất trời. Hổ càng già thì nanh càng lớn và uy lực của nó càng mạnh. Người nào sở hữu được chiếc nanh hổ tinh đã ăn thịt nhiều người thì sẽ không sợ con vật hung dữ nào. Một chiếc móng hổ được rao bán trên mạng.

vuot-ho

 

Tuy nhiên, nhiều người trẻ lại thích chơi móng hổ hơn chơi nanh hổ vì móng rẻ hơn nanh. Nhưng đó không phải lý do chính. Dân sành chơi thích sở hữu móng hổ là vì con hổ trước khi kết thúc sự sống của con mồi bằng bộ hàm thép thì nó cần những chiếc vuốt chụp và bấu chắc vào con mồi làm cho con mồi không còn cơ hội trốn thoát.

Vì vậy, không chỉ người trẻ mà dân kinh doanh, đặc biệt là những người khởi nghiệp muốn sở hữu những chiếc vuốt để nắm chắc hoặc tìm kiếm cơ hội chiến thắng trong cuộc sống cũng như trong thương trường.

Hơn nữa, đeo móng hổ ngoài việc đem lại cho người đeo một phong cách ngầu, sang trọng còn giúp chủ nhân tránh bị tà đạo, ma quỷ làm hại, đạn bắn không trúng?! Giá cả của những chiếc móng hổ cũng rất đa dạng, nhưng rẻ nhất cũng phải đến tiền triệu. Đối với những chiếc móng được bọc, dát vàng hay kim loại thì giá có thể lên tới cả chục triệu.

Phân biệt vuốt hổ thật vả giả ra sao?

Vuốt hổ thật khi đưa lên ánh sáng sẽ thấy đục đục hình giọt nước ở chỗ vòng cung bụng vuốt.  Vuốt hổ cấu tạo bằng sừng cho nên đốt sẽ có mùi khét đặc chưng. Đeo lâu ngày không bị ngả màu.

Có một câu chuyện về Vuốt Hổ như sau:

Rừng có cọp thì ma người,ma trâu,voi phải sợ hổ sống,chứ nó không sợ ai hết. Có lẽ con cọp có giác quan thứ 6 hay thứ 7 mà am hiểu và giao du với chiều thứ 4 cuả không gian- chiều Âm. Nó gầm ghè,trấn áp đuợc tất thảy.Do ma quỷ có lợi thế là người trần không thấy chúng,song chúng biết rõ họ. Thế là chúng tinh tướng,tấn công người nhiều lúc. Còn hổ duờng như thấy rõ,nên ma quỷ phải khúm núm.
Bởi vậy,bất cứ cái gì trên thân thể con hổ đều dùng để trừ tà. Đắt nhất là những cái vuốt hay răng nanh hổ. Ngay từ lúc lọt lòng,trẻ con đã được đeo cái buà hộ mệnh ấy . Dường như đưá bé lớn lên chẳng ốm đau gì,tính nết ngang ngạnh,coi Trời bằng vung.

Đến lúc nó nhập ngũ,người Tiểu đội trưởng cứ bắt anh chàng cởi bỏ cái vuốt hổ đi,trông cho đỡ anh chị Xã hội Đen. Nhưng bảo nó cắt tóc trọc thì được,bảo rời bảo bối đó đi thì không đời nào. Người Tiểu đội trưởng đó không chịu hiểu rằng : Nếu bỏ vuốt đi thì thằng lính đó ốm nặng. Hồi nhỏ,thấy vướng,nó tháo ra. Nhưng rồi ốm đau liên miên. Sau đó đeo lại thì mới khoẻ được.
Bố tôi luôn tin ở chuyện không có ma,nhưng có cái hay là ông cũng không chống đối những người cẩn thận thờ cúng. Và nhờ cụ kể trung thực,tôi mới viết những dòng này để tả cái nhận thức một thời cuả một số người ở thâm sơn cùng cốc.
Vưà rồi biết bố tôi về Việt nam,anh em mời đến họp cựu chiến binh F 316 cũ. Thật kỳ lạ ,cái ông có vuốt hổ xịn kia vẫn quá trẻ,trông chỉ độ ngoài 40 tuổi,tóc đen nhánh.

Giải thích làm sao đuợc,khi anh chàng không chăm thể dục đó không bị một trận sốt rét nào,chẳng bị thằng Đau dạ dày hành hạ ? Lạ một nỗi,chân tay ông lành lặn,chẳng bị một vết thương nào ? Ông Vuốt Cọp kể,nếu tháo ra mà đưa cho người khác,không biết cúng kiếng cẩn thận,hồn hổ không chấp nhận,cái vuốt đó chẳng có tác dụng gì ! Hơn nưã,hổ có con trọng chữ Tín lắm.Nó đã đồng ý bảo hộ cho một người thì nó theo đến lúc chết. Trong chiến trường,nhiều lúc ông này tháo vuốt cho đồng đội đeo,nhưng vẫn không làm cho sốt rét lui.

Một câu chuyện khác từ bài thuốc “Cao Hổ cốt”:

Tôi sống được cho đến ngày hôm nay, chính là nhờ… Hổ? Mẹ tôi bảo thế.

Số là vào cuối năm 1956, khi ấy mới lẫm chẫm biết đi, thì một hôm, tôi bị sốt cao và bố mẹ tôi hoảng hồn khi thấy người tôi cứ mềm dần, mềm dần và chỉ sau ba ngày là nằm bất động và chỉ ngúc ngắc được mỗi cái đầu.

Bố mẹ mang tôi vào Bệnh viện Bạch Mai và lúc này mới biết miền Bắc đang có trận dịch bại liệt. Bệnh viện Bạch Mai chật như nêm, và bị bại liệt hầu hết là trẻ con loại tuổi như tôi. Mỗi giường bệnh có khi phải để ba đứa trẻ nằm, còn bố mẹ đi chăm con thì nằm vạ vật dưới nền nhà hay ngoài hành lang.

Các bác sĩ đã bẻ gập người tôi xuống và chọc kim vào lấy nước tủy sống đem đi xét nghiệm và kết luận rằng tôi bị bại liệt toàn thân và là đứa bị nặng nhất trong khoảng 500 trẻ đang bị bại liệt nằm ở Bệnh viện Bạch Mai. Tình thế lúc này thật là tuyệt vọng. Giá như bị liệt chân hoặc tay thì còn khả dĩ làm người được, đằng này tôi chỉ nằm, hai mắt mở thao láo.

Các bác sĩ thì khẳng định rằng trường hợp như tôi thì không còn cách nào cứu được, nếu có sống thì cũng chỉ là một cục thịt mà thôi? Và cũng đã có người khuyên bố tôi (Nhà văn Hoài An, khi đó là phóng viên báo Quân đội nhân dân – TG) là đưa tôi về nhà và đành chịu tội với Giời bằng cách cho tôi một liều thuốc ngủ để… đi cho nhẹ! Chứ nếu để thế này, kẻ bị bệnh đã khổ mà người sống lại còn khổ hơn.

Nhưng lại cũng có một vị bác sĩ bảo rằng chữa bại liệt bằng thuốc tây y là không được, mà chỉ có đông y thì may ra có thể cứu được phần nào. Nghe thế, bố mẹ tôi như người ngủ mê sực tỉnh và chạy lên ông ngoại tôi là nhà văn – lương y Nguyễn Tử Siêu, ở số 8 phố Yên Phụ

Tác giả và ông Pờ Xì Tài sau 21 năm gặp lại (tháng11/2005)

Nghe bố mẹ tôi kể xong, ông ngoại tôi bảo phải đưa tôi về, trước mắt, lấy thân cây sắn dây đun nước và cho tôi ngâm hàng ngày. Còn thứ thuốc duy nhất có thể cứu được tôi là phải có cao hổ cốt loại tốt.

Nghe nói thế, bố tôi như trút được một phần nỗi lo và ông chuẩn bị đi Hòa Bình tìm cao hổ cốt. Thời đó, vùng núi Tây Bắc là vương quốc của hổ. Ở thị xã Hòa Bình, đêm đêm, hổ còn mò ra dốc Cun vồ người, cho nên muốn có bộ xương hổ nấu cao là chuyện… đơn giản.

Nhưng bố tôi chưa kịp đi thì có một người từ Cao Bằng về biếu ông ngoại tôi hai lạng cao hổ cốt để trả ơn cứu mạng.

Lập tức một lạng cao được đem ngâm rượu và một lạng thì được cắt nhỏ ra để nấu cháo. Có thuốc rồi nhưng để cho tôi uống được thì lại rất khó khăn bởi vì một phần sợ các bác sĩ, một phần phải giấu những người xung quanh. Thế là cứ đêm đêm, khi mọi người ngủ, mẹ tôi lại lén đổ rượu cho tôi uống… Uống rượu vào, người tôi đỏ rực lên, cái đầu cứ lúc lắc liên tục.

Được 5 ngày thì tôi cử động được ngón tay.

Được 7 ngày thì chân tôi co được và bàn tay đã cầm được ngón tay của mẹ.

Được 15 ngày thì tôi… ngồi dậy và lại vịn thành giường tập đi.

Cả Khoa Nhi Bệnh viện Bạch Mai xôn xao. Các bác sĩ không còn có thể hiểu nổi và họ quyết định mang tôi đi… nghiên cứu bởi vì đây là trường hợp độc nhất vô nhị.

Còn một số ông bố bà mẹ đang có con bị bại liệt nằm cùng phòng với tôi biết được là mẹ tôi có thuốc lạ. Họ rình theo dõi bà và phát hiện bà cho tôi uống thuốc về đêm, thế là họ van lạy bà cho thuốc. Không thể giữ bí mật được, mẹ tôi mách cho họ lên gặp ông ngoại tôi… Nghe nói là cũng nhiều người được cứu khi tắm nước cây sắn dây và uống cao hổ cốt.

Thấy cảnh bác sĩ lại bẻ gập người tôi xuống, chọc kim tiêm vào giữa hai đốt sống để rút nước tủy, bố tôi không chịu nổi, ông quyết định “bùng”? Một buổi chiều, bố tôi mặc quân phục, đeo sao hàm cẩn thận, vào viện bế tôi đi chơi. Mẹ tôi đi ra ngoài hàng rào chờ sẵn và nhân lúc nhập nhoạng, ông tuồn tôi qua hàng rào đưa cho mẹ tôi rồi biến thẳng.

Tôi được cứu thoát, nhưng căn bệnh đã để lại cho tôi một di chứng… là teo nửa người bên trái, và nặng nhất là cánh tay trái. Giữa năm 1972, tôi khám sức khỏe để đi bộ đội. Chị bác sĩ quân y bắt tôi cởi quần áo rồi nhìn ngắm tôi bằng con mắt ngạc nhiên và phì cười mà bảo rằng: “Mặc quần áo vào, về đi. Người thế này cũng đòi đi bộ đội, xấu cả quân ngũ”.

Nhưng rồi mấy năm sau, tôi lại được gọi đi khám nghĩa vụ quân sự. Và lần này, một vị bác sĩ lại bảo: “Tay phải khỏe là tốt rồi. Vào bộ đội, chịu khó rèn luyện có khi tay trái sẽ phát triển”. Nghe lời ông, những ngày ở quân ngũ bên Lào, tôi rất chịu khó tập tạ tay trái, nhưng cũng chỉ xách nặng được bằng hai phần ba tay phải.

Chuyện tôi sống được nhờ cao hổ cốt là như vậy.

Nguồn Zing NewsNguồn Zing News

Check Also

Khi thuê xe tải tại Hà Nội cần lưu ý những điều gì?

Hiện nay nhu cầu cần thuê xe tải rất lớn, do vậy dịch vụ cho …

Trả lời